Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.Đừng thuyết giáo vô ích.Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.
