Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.Còn bao nhiêu cái để khám phá.Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.Đời bao nhiêu cảnh để đời.Xin lỗi em, xin lỗi các con.
