Những kẻ bạo quyền độc đoán nhất cũng không thể tạo ra chúng.Có những cái tên, những sự vật nhất định chẳng có ai dám đả động đến chúng.Chỉ đến khi những người tù tha thiết van xin, viên cai ngục kia mới không bị mất mạng.Những tâm hồn của đám đông được chuẩn bị như vậy, cho nên rất dễ bị khích động bởi những động lực trực tiếp, ví dụ như những lời hiệu triệu của các nhà diễn thuyết và sự phản kháng của triều đình chống lại cả những cải cách không quan trọng.Đám đông không tiếp nhận cái trí tuệ mà chỉ tiếp nhận những cái tầm thường vào nó.Trong các cuộc hội họp công cộng, chỉ một chút trái ý từ diễn giả, lập tức là hàng loạt tiếng la hét chửi rủa vang lên, và nếu diễn giả còn tiếp tục ngoan cố sẽ có liền những hành động tiếp theo, cuối cùng là việc lôi cổ ông ta xuống.Người lãnh đạo có đủ uy lực cũng sẽ có được cái quyền lực gần như tuyệt đối.Đám đông không bao giờ khao khát sự thật.Tướng Vandamme, một nhà cách mạng từng trải, còn thô bạo và nóng nảy hơn cả Augereau, đã nói trong một ngày của năm 1815 với thống chế d'Ornano khi họ cùng bước lên cầu thang của điện Tuileries: “Bạn thân mến, cái thằng quỷ này cứ như là nó dùng phép mê hoặc đối với tôi, không thể hiểu ra sao nữa.Chương 2: Những động lực trực tiếp của các quan điểm của đám đông
