Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.