Mẹ cô nhớ lại giây phút đau buồn ấy: "Thật kinh khủng! Tôi muốn nó theo đuổi giấc mơ của mình, nhưng lại không muốn mất nó.Ông luôn nói về điều đó, và chẳng có gì là đáng ngạc nhiên khi với cách suy nghĩ đó đã khiến ông dần trở nên thiếu sinh lực và chẳng bao lâu sau sức khoẻ của ông đã có vấn đề nghiêm trọng.Như một người khiếm thị luôn mơ đến một ngày nhìn thấy vẻ đẹp của ánh bình minh hay một em bé bại liệt không rời chiếc xe lăn ước một ngày nào đó, không những cậu bé có thể đi được mà còn có thể bay cao như chú chim bé nhỏ cậu vẫn thường thấy qua khung cửa sổ.Anh cứ làm như vậy nhiều lần nhưng vẫn thất bại, tuy vậy anh vẫn cứ làm.Điều này khiến người ta cảm thấy hình ảnh tự đắc của ông chỉ là chiếc mặt nạ giả che đập một sự thật - là ông không có năng lực như ông đã cố tình thể hiện.Càng ngày anh càng tiến gần đến vị trí cao nhất.người ta đã tốn hàng triệu đôla và hàng ngàn giờ công để rồi mọi sự chẳng đi đến đâu.Khi trưởng thành hơn thì những tấm gương trong bạn cũng sẽ thay đổi theo.Hãy tin rằng ngày mai là một ngày mới và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.Tại sao Victor lại thấy hứng thú với công việc đến thế? "Cha tôi là một tài xế xe điện đã nghỉ hưu.