Cô nói: "Trời phú cho ông cái giác quan về tiết điệu; ông thiệt là người trời sinh ra để mà khiêu vũ".Người hàng xóm đó suy nghĩ và hành động như vậy vì họ có lý của họ.Đành rằng người ta không trả nó một xu nhỏ nào hết, nhưng nó không cần.Tôi làm cho ông ấy đáp: "Phải, phải" ngay từ lúc đầu và quên mục đích cuối cùng của câu chuyện.Đáng phục là dường nào! Ông ấy yêu tàu làm sao? Và biết rõ nó làm sao? Nhưng cô tôi bảo rằng ông ấy làm luật sư ở Nữu Ước và chẳng bao giờ để ý tới tàu hết.Từ chối thì sợ phật ý bà cô, cho nên ông R.Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt."Tôi không đi lại hai lần con đường đời.nhưng dù sao thì cũng là điều cấm.Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ.
