Chị út là người bạn học lớp một với tôi.Đây là một thử thách nữa.Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.Nhưng bác nói: Bật dậy nào.Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…