Sáng dậy, thấy tấm "ra" ướt, bà nó bảo: "Ngó này, đêm qua lại đái dầm nữa".Hồi đó tôi mê chơi tàu lắm và ông nói về tàu một cách làm cho tôi thích đặc biệt.Nào "lấy làm quý hóa lắm", nào "mang ơn ông vô cùng").Phương pháp đó tuy kém kín đáo, nhưng tâm lý thật sâu sắc.Bạn muốn kêu món gì thì kêu, ăn xong rồi, bạn tính tiền lấy, rồi khi ra, đem lại quỹ trả.Đó là một sự rất đáng tiếc.Rồi Rossetti mời người con một anh thợ rèn đó lại làm thư ký cho ông.Thiệt là tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hầu bàn cả.Vụ này do lỗi chúng tôi, một nhân viên của chúng tôi đã quấy rầy ông và làm ông giận.Tôi bèn lại thăm ông Hội trưởng một Xí nghiệp vào hàng lớn nhất ở Mỹ, xin ông cấp cho nó phí tổn du lịch.