Chúng ta sẽ nhớ họ cho dù bài thuyết trình của họ có ấn tượng hay không.Theo chiều kim đồng hồ (hay ngược lại), chúng ta nhanh chóng chuyển sang đồ vật thứ hai: bồn rửa bát.(“Điều gì xảy ra với chú chó? Nó muốn một khu vườn tràn ngập hoa, nơi có thể chơi đùa.Bạn đang trên một ngọn “sóng Xanh”.Vậy đó chính là Ivan Chelnov…Tôi không biết câu nói đó của Konard Adenauer có thật sự đúng hay không.Tôi đã thực hiện trò này trong các bài giảng và nhận được rất nhiều phản ứng thú vị:Việc chúng ta thiếu tin tưởng vào trí nhớ của mình không chỉ liên quan đến những điều mới mẻ ra muốn nhớ, mà còn rõ ràng đối với trí nhớ hiện tại.Ngôi nhà hoàn toàn tĩnh lặng và trong vài phút chúng ta cảm thấy tù túng và mệt mỏi.Tất cả những điều này để lại một ấn tượng rất tốt như thể mang đến sự sống cho các từ này.