Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.Chẳng biết còn mấy dịp thế này.Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.Không phải điệu cười chua chát.Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.
