Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.Làm một bài thơ dở để được khen.Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.Nhưng mà này không được bi quan.Người ta, người ta lấy đấy chứ.Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.