Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.Chứ trước đây thì um nhà rồi.Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng.Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.Mình không bao giờ thả.Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
