''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác.Ai cũng thèm khát được người khác quý mến, hiểu biết và thương hại mình nữa.Ông làm ra sao? Trước hết: ông nghe câu chuyện của tôi từ đầu chí cuối, không nói nửa lời.Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con.Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó".Chơi như vậy mà còn thú gì nữa!.Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn.Nhưng tôi dằn lòng xuống.Vậy mà khi người trách y đã lợi dụng lòng tin cậy nhảy chồm chồm lên, khóc lướt mướt, vặn tay bứt dứt, rủa đời, la lớn: "Không! không! Chồng tôi không phản ai hết.Sự thiếu lịch sự giết chết ái tình.