Đến câu cuối cùng thì đám đông vỡ lẽ cười phá lên: Tôi đã bị rớt xuống dưới sàn sân khấu, quý vị đừng lo, không hề hấn chi cả.Lúc đó anh sẽ làm gì?Con trai tôi là lính hải quân đã hy sinh ngoài chiến trận khi mới 19 tuổi.Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng.Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington).Tôi chỉ muốn nói cho anh biết điều này: Con trai tôi đã rất mến mộ anh.Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu.Lúc bấy giờ tôi bắt đầu thấy hoảng hơn cả Dick.Biết lắng nghe, cởi mở, nhiệt tình là ba yếu tố giúp bạn dễ dàng đối thoại với mọi người.Tôi chỉ thường khoanh tay trước ngực một cách thoải mái.