Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.Thưa bạn, bí quyết đó tôi chưa kiếm ra được, tôi không hy vọng gì kiếm ra được mà cũng không mong người khác kiếm ra được.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Không ăn cắp nó được.Lúc đó bạn có thể đọc báo được.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.
