Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa.Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.Không, tôi không cần biết.Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.
