Tôi phải thường tính toán các khoản chi tiêu sao cho gia đình tôi không bị đói.Họ xếp thành hàng chỉnh tề, mỗi hàng ngang năm người và nối nhau thành một hàng dài trên đường dưới cái nắng chói chang.Ông cũng không kết thân được với nhiều người khôn ngoan.Ngoài ra, thức ăn được cho vào những cái máng lộ thiên và để mọi người tự ăn lấy như một bầy lợn.Trong tình cảnh này, tôi có đủ dũng khí để thoát khỏi số phận nô lệ không? Phải chăng bà Sira đã nói về tôi rất đúng – tôi là một kẻ hèn nhát, một kẻ có linh hồn nô lệ.Đợt cướp bóc lần đầu tiên, chúng tôi gặp may nên đã thu về vô số vàng bạc, tơ lụa và những hàng hóa có giá trị khác.- Không phải như thế đâu! – Ông Algamish từ tốn trả lời.- Với tình trạng như thế, anh ta chỉ mất thời gian chờ đợi mà thôi.Có lẽ ông ấy đã quá già.Con thấy mình là người thật diễm phúc đã được cha truyền thụ cho những kinh nghiệm quý báu ấy:
