Tôi luôn luôn để họ tự tiện.Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh hãy làm thành một ly nước chanh ngon ngọtĐêm ấy tôi đi trên đường ở Miami tới một nhà thờ đương làm lễ.Tức thì tôi nhận thấy rằng chuốc lấy khổ vào thân chỉ vì tự ép mình vào một cái khuôn không thích hợp.Không thể như vậy được.Tôi nhớ câu này khắc trên cửa một ngôi nhà hoang tàn cất từ thế kỷ 15 ở Amsterdam (Hà Lan): "Như vậy đó, mà không thể khác vậy được".Tôi phân vân như lạc hướng.Tôi cầu nguyện hăng hái, vì sống chết do lời cầu nguyện đó - mà thiệt đúng như vậy.Mà những người đọc qua bài đó, một tuần sau chắc chẳng còn nhớ đến nữa.Sáng hôm sau, tôi vào hãng, viên đô đốc Nhật đã ngồi đó, miệng ngậm điếu thuốc.