Ngừng một chút, anh tiếp: "Nhưng nghĩ kỹ, chị ta có thấy khổ đâu? Trái lại mỗi khi lái xe, tin mình là bác sĩ, chắc sung sướng lắm.Kế đó ít lâu, một người bạn thân đến thăm tôi.Tri thức chị sẽ phát triển và chị sẽ trở nên thành thực sự với chị sau mười tháng đó hơn là sau hai mươi lăm năm chị đã sống".Một vũ trụ mới, đẹp và thú vị biết bao nhiêu hiện ra trước mắt bà.Người thì sẽ chỉ trích tôi vì đã làm việc này việc nọ, người khác sẽ xâu xé tôi, chính vì tôi không làm việc đó".Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.Sau khi xét tôi kỹ rồi, xin ngài thành thực cho biết tôi có thành công trong nghề ấy được không?Người ta càng chỉ trích, ông lại càng công nhiên tỏ ra không cần.Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa.Tôi hỏi ông liệu ông có bình phục và khỏe mạnh như trước không, ông nhún vai trả lời một cách mập mờ:
