Lưu trú trong trạng thái này, bạn không còn lệ thuộc vào các sự vật tốt hay xấu theo một cách đánh giá nhất định nữa.họ sẽ ngày càng lầm lạc, xung đột, bạo hành, bệnh tật, thất vọng và điên rồ hơn.Nếu xem nó là một thực thể vô hình đúng nghĩa, thì bạn đã tiến đến khá gần sự thật.Đơn giản là vì bạn sẽ tiếp tục hành xử theo lối mòn bị khuôn định theo kiểu cũ trong hoàn cảnh xa xỉ hơn.Nếu hoàn cảnh nói chung của bạn khó chịu hay không được mãn ý, bạn hãy thu xếp ngay tức thời để vâng phục cái đang là.Khi tiến vào cảm nhận ấy, bạn hãy đề cao cảnh giác.Tác phẩm A Course in Miracles diễn tả sự thật này một cách chua xót rằng: “Không có gì chân thực có thể bị đe dọa.Không có vật nào cản trở chúng ta đến với Thượng đế mà to lớn bằng thời gian cả”.Có sự khác biệt giữa hạnh phúc và sự an lạc thanh thản nội tại không?Ông cho rằng cần phải tỉnh thức triệt để rồi mới khoan thứ được.
