Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California.Nên nhớ sự cởi mở và lòng nhiệt tình giống như một con đường hai chiều.Đến nỗi có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào.Don tới bàn của Sinatra để nhờ một việc.Câu hỏi nào cũng trả lời cụt ngủn, vô hồn, không có chiều sâu lẫn cảm xúc.Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối.Ý của tôi không phải là bạn phải làm một diễn văn hoàn chỉnh trong đầu trước khi bước lên bục micro.Nếu được mời phát biểu, trước khi nói phải biết chắc rằng bạn có những điều gì cụ thể để nói hay không.Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên.Chương trình hoành tráng với những ca khúc bất hủ và sau cùng sẽ là bài diễn văn của Nghị sĩ Claude Pepper.
