Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.Tôi có làm gì ám muội đâu.Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.Để sống cho xong đời.
