Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.Nhưng tôi không quen phản đối.Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi.Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.Ôi, thói quen của con người.Như một khẩu hiệu của tâm thức.Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.