Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Lúc đó tôi không có nhà.Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.Thi thoảng chúng bay rợp trời.Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.Rồi đau và chấp nhận đau.Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.