Mở tủ ra, thay quần áo.Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.Thôi, tôi trôi qua em rồi.Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
