Cũng thành thói quen rồi.Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.Những cái tát của cát.Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.Nhưng đây là một trận bóng.Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.Tôi chưa làm thế bao giờ.Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.