Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.Khi mà tôi lạc loài.Không để nàng phải đau đớn hơn nữa.Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
