Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu.Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.Mà tôi chỉ cần những người biết điều.Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được.Mẹ, tôi và một người quen.Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta.Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ.Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.