Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.Tự giác làm một số việc.Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.Thôi, cứ chiều cái dạ dày.