Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.Tất nhiên là không phải ai cũng thế.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn.Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật.Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.