Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy.