Có gì vô lý bằng bắt một đứa nhỏ ba tuổi có quan niệm của người lớn ba chục tuổi? Sau người đó tự hỏi: "Thử coi xem cái gì làm cho nó thích? Nó muốn gì? Nếu biết được nó muốn gì thì mình sẽ có thể khiến nó làm cái mình muốn được".Phải đặt vào chỗ đó một người cương quyết, gang thép mới được.(Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?)."Kích thích thị giác và óc tưởng tượng của họ".Nói cho đúng cũng không phải họ không chịu trả: họ chỉ kêu nài rằng hãng đã tính lộn mà thôi.- Thưa ông, nếu tôi mua được giá đó rồi để lại hầu ông, ông chịu không?Cho nên câu chuyện êm thấm.Bạn nhận kỹ, từ đâu tới đó, chưa có nửa lời về mục đích của cuộc thăm viếng.Rồi nó ăn hai đĩa cháo, không phải ai mời mọc hết: Chính nó đã nấu cháo đó, nó tự đắc lắm, nó tự thấy quan trọng lắm.Chúng ta sẽ bàn thêm.