Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người.Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.Cũng thành thói quen rồi.