Nó nói lên sự nô lệ ái tình, sự thất trận của ý chí với bản năng tình dục.tính bạn trai thiếu niên ưa nói nghịch nhưng không có chú ý tìm chân lý.Đã đành, họ không còn tha thiết với những đồ chơi của tuổi trẻ như: ngựa cây, ô tô, máy bay, banh da v.Họ có sự tự đắc vô tội là quý trọng tuổi xuân của mình hơn hết.Còn thấy giáo thì họ coi là tên mua văn bán chữ mặc dầu có một thiểu số quên sứ mệnh giáo dục của mình.Họ đón đường kiếm chuyện nói bá láp.Cho tới chừng bạn gái buông ra được câu: Đi đâu chẳng biết con ngưởi sở khanh thì hồng nhan đã rủ rượi phong trần.Rồi nhân một duyên may nào đó một cánh chim xanh đã đáp vườn lòng bạn.Mà khi họ không có gì nhất định từ thể xác đến tâm hồn thì am hiểu họ không phải chuyện chơi.Còn những đe dọa do nghi kỵ, nói xiên xéo chỉ làm cho chí tự cường của họ gia trọng và khiến họ bực dọc thêm.
