Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng.Họ vốn là những người khá nhạy cảm.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
