Và họ cũng có những cảm xúc như chúng ta, thích hay không thích những điều gì đó như chúng ta vậy thôi.Chuyện gì phải đến đã đến.Với tôi, ngôn ngữ điệu bộ cũng giống ngôn ngữ nói vậy.Và hãy nghĩ rằng nếu người ta không thấy được sự nhiệt tình của bạn và công ty bạn, thì liệu có ai hào hứng tới làm việc ở đó.Bốn người đầu đều nói rất hay, nhất là vị giáo sĩ người Do Thái của Bob.Câu hỏi nào cũng trả lời cụt ngủn, vô hồn, không có chiều sâu lẫn cảm xúc.Đáng mến là khi đi xem bóng chày, ông luôn ngồi ở hàng ghế bình thường chứ không hiện diện ở những chỗ VIP, và chưa bao giờ người ta thấy ông bỏ về nửa chừng.Hai tiếng Xin chào được thốt lên lập bập và nhỏ xíu.Nhưng tôi không nghĩ như vậy.Vấn đề này nữ biên tập viên một tạp chí nhỏ đã đặt ra với một biên tập viên nam đồng nghiệp.
