Nó mơ mộng muốn thành một danh ca.đều muốn được xứng đáng với lòng tin cậy của chủ tiệm.Tôi nổi điên, muốn liệng bộ đồ vào đầu họ, thì thình lình, người chủ gian hàng tới.Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức.Tôi trả lời có lẽ người đó không làm hài lòng sự mong đợi của dân chúng và như vậy dân tình sẽ thất vọng mất; nên tìm một người khác tài năng và tư cách đủ hơn hết để giữ địa vị đó.Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó.Sau cùng ông mời tôi ở lại dùng bữa, đưa cho tôi một tấm chi phiếu và đặt tôi làm một bức vẽ khác nữa".Dịp may ngàn năm có một thuở của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi buồ khổ của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi nỗi buồn của tôi!Nhưng nếu ông quyết giữ cái giá mới đó thì xin ông lấy một mảnh giấy và chúng ta cùng xét xem lợi và hại ra sao".Bệnh của tôi, ông chưa muốn biết, mà cần biết cái ví tiền của tôi đã.
