Nghe nhiều rồi thấy điếc tai.Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong.Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.Nguyên nhân thì rất khó xác định.Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.Tôi cũng không phản đối đâu.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
