Cứ như người từ trên giời rơi xuống.Và còn nhiều lí do khác.Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản.Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.
