Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
