Tua nhanh thôi, mệt rồi.Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.Là cả ham muốn hành động theo bản chất.Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.