Lần nói chuyện đầu tiên trên bục của ông không quá 5 phút.Nhưng đối với tôi, đúng là nó ngang bằng với việc làm gì để đối mặt với thất bại.Tuy nhiên, tôi ngờ rằng lúc công việc được hoàn thành anh có niềm thích thú và tự hào thầm kín khi nhìn thấy việc làm ấy nổi bật ra sao nhưng chưa một lần nào anh khoe khoang về điều đó.Những người này leo lên đỉnh núi vào những đám mây, biến mất, rồi xuất hiện trở lại.Nhưng tôi lại nghĩ, cùng lắm những người như thế chỉ có thể là người thắng cuộc “tệ hại” chứ không thể là người chiến thắng “vĩ đại”.Kết quả là chúng ta đã tự đánh mất sự năng động và tinh thần mạo hiểm của mình .“Đối với mỗi vấn đề dưới bầu trời này cần có một phương pháp giải hoặc không có gì cả.Đặng Tiểu Bình sinh năm 1904,ở miền nam Trung Quốc.Vào năm 1967, tôi đang học năm thứ năm ở trường trung học Batu Pahat, Jonor, Malaysia; đây là năm mà tôi cho là “trọng đại” vì năm đó, tôi là nam sinh lớp 5 đầu tiên bị thầy giáo tát trước mặt cả lớp! Khi ấy tôi 17 tuổi.Cũng cần nhấn mạnh ở đây, việc dám liều lĩnh thất bại không hề cho ta cái quyên lứa đảo mọi người và sau đó tự cởi bỏ trách nhiệm về những hậu quả do chính hành động mình gây ra.
