Người ta bắt đầu gọi điện lên đài, nhưng họ không nhận được một câu trả lời nào cả.Không phải ngẫu nhiên người ta bảo đôi mắt chúng ta là Cửa sổ của tâm hồn.Thoạt nghe thấy vô lý.Một ánh nhìn đôi khi cũng chạm tới trái tim… như chơi! Bởi thế, bạn ạ, đừng bao giờ lãng phí quên đi cái cửa sổ này khi đang trò chuyện.Hãy xem việc rút lui của bạn là một điều hết sức tự nhiên.Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói.Hãy chia sẻ nỗi buồn, niềm cảm thông sâu sắc với tang gia.Chẳng phải đã có câu châm ngôn: Run như nói chuyện với người lạ đó sao? Chúng ta đều là người trần mắt thịt cả.Nhưng phải luôn tự hỏi rằng bạn đã làm việc tốt hay chưa, và muốn biết điều này thì hãy luôn lắng nghe góp ý của mọi người.Câu hỏi về những chiến lược mới, hay về một hình thức kinh doanh nào đó của công ty sẽ minh chứng hùng hồn rằng bạn thật sự quan tâm đến công ty này.
