Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.Không gì tự nhiên mất đi.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có.Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
