Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cáNhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
