Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.Xung quanh là người.Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Chạy đi mua thì không có hứng.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.Bạn ghét sự đợi chờ.Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát.Hoặc… Nói chung vậy thôi.