Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.Không chắc tại số phận.Tôi cất tờ giấy vào cặp.Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.Một con lươn thì chính xác hơn.Có phải em đang muốn nói anh câm đi?