Tôi biết một tiểu thuyết gia rất sợ làm phiền lòng những người thân, đến nỗi không dám để lộ ra nét mặt, những tình cảm của ông khi ông âu sầu, lo lắng.Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại.Không phải dễ, vì mình không quen người ta.Tôi ráng tự bào chữa.Ai chế giễu ông rằng dùng đồ lòe loẹt vô dụng đó để thưởng những người đã nhiều lần vào sanh ra tử với ông, ông đáp: "Loài người vẫn bị cai trị bằng những đồ lòe loẹt đó".Hoàng đế tươi như hoa.Chính lời khen đó đã mở đầu cho quãng đường rực rỡ của chàng.Không những tán thành nơi lựa làm kho hàng, mà còn vạch cho cả một chương trình để mua cửa hàng đó, dự trữ hàng hóa và khai trương xí nghiệp mới.Ông bắt tay hai đại tướng đó nói: "Xin mời hai Ngài ngồi xuống đây, chắc hai Ngài mệt lắm".Mà tôi chắc chắn rằng máy của chúng tôi hoàn toàn.