Khi lần đầu thấy khoảng đất mới đã mua được, ông hết sức thất vọng.Tới một lúc nào đó thì phải thôi đừng suy nghĩ đắn đo nữa, nếu không thì sẽ tai hại.Thật rất khó mà nén sầu tủi, nhưng tôi tự nhủ rằng: "Sự đã xảy ra vậy, còn than tiếc chỗ sữa đổ làm quái gì! Đừng nên để "cú quai hàm" đó bắt ta đo ván chớ".Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn.Tên chàng là William Osler.Vì nhờ tình cảnh bi thảm ấy mà ngày nay tôi mới biết tin ở Thượng Đế.bà ấy già và goá - cảnh ấy buồn thiệt - nhưng bà có rán hành động như người vui sướng không?.Mỗi ngày ta phải lại đây bán bánh "nhà làm" mới được".Josselyn nói: "Muốn biết ban ngày làm việc được nhiều chăng thì tối đến, tôi xem xét tôi có mệt hay không, không mệt là làm nhiều, mệt nhiều là làm ít".Rồi ông ghi trong nhật ký: "Tôi không cô độc".
