Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.Là ích kỷ, rất ích kỷ.